Ngày đăng : 14/06/2011

Người Giới Thiệu: Chử Anh Đào

Chó Bi, đời lưu lạc

Chó Bi, đời lưu lạc

Tác giả Ma Văn Kháng
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn học Việt Nam
Năm xuất bản 2003
Đơn vị xuất bản NXB Công an nhân dân
Giá sách 83.000 VND
Số trang 734

“Chó Bi, đời lưu lạc” là tiểu thuyết in lần thứ 2 - nhà xuất bản Hội Nhà văn - 2006 của Ma Văn Kháng. Nhân vật trung tâm của cuốn sách dày 300 trang này là con chó Bi. Cả quãng đời niên thiếu, thanh xuân đẹp đẽ cho đến khi trưởng thành của nó, như tên sách, là gian truân và “ lưu lạc”: bị tiêm thuốc độc, bị bọn trộm chó bắt, bị lôi tuột ra khỏi căn nhà thân yêu, lên rừng, xuống bể, lạc vào đảo Khỉ, bị truy đuổi, săn bắn... Mãi tới khi kết thúc tác phẩm, nó vẫn chưa được gặp lại những người thân nhất là bà giáo Trang và Toản.

 

Chó Bi được nhà văn miêu tả và khắc họa tính cách như là hiện thân của cái Đẹp - từ hình thức bên ngoài đến những phẩm chất bên trong. Chó Bi không thuộc loại phàm phu tục tử, giá áo túi cơm mà là một trang hảo hán đầy nghĩa hiệp. Bi không bao giờ tỏ ra bị nhục nhã trước miếng ăn. Nó luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình với một tinh thần trách nhiệm cao nhất. Nó giàu lòng tự trọng. Tuyệt đối trung thành với chủ và một đời sống thủy chung tình nghĩa là những phẩm chất đáng được ngợi ca ở nhân vật này. Chỉ hai lần Bi được miêu tả trong “quan hệ xã hội” đồng loại. Lần thứ nhất là trận huyết chiến với kẻ thù mạnh hơn gấp bội là con Xồm độc ác của nhà Viển cụt; lần thứ hai với mối tình “sét đánh” với con Trắng nhà anh Thái. Phần lớn truyện là những sự kiện mà tính cách Bi được khẳng định trong quan hệ với thế giới con người, trước hết là những người có học vấn, có nhân cách cao và chan chứa tình thương với nó như bà giáo Trang, cậu Toản, ông Thuần, người phóng viên báo Lao động... Ở những mối quan hệ này Nó tỏ ra rất xứng đáng và thể hiện nhân tính cao. Trong loại quan hệ thứ hai với những kẻ đi bằng hai chân mà khó có thể gọi là người Bi tỏ ra cực kì nhạy cảm và quyết tâm truy kích đến cùng cái Ác mỗi khi có cơ hội. Nó coi thường ra mặt kẻ hợm của mà tỏ ra thương hại bà Trang là ông Mệnh. Nó tấn công tên Viển cụt, trong chiến tranh thì tự chặt ngón tay mình để được về tuyến sau; hòa bình lập lại, gặp thủ trưởng cũ - ân nhân của nó, không ơn thì chớ, nó rắp tâm vu cáo để thủ trưởng vào tù rồi ở nhà giở đủ trò bỉ ổi, đê tiện nhằm chiếm đoạt vợ người ta. Nó khinh thường ra mặt thằng Xuân Chương đàng điếm, dốt nát, chuyên xúi nguyên giục bị mà lại làm trưởng ban văn hóa - văn nghệ phường. Nó cắn con mụ Lên chảy máu vì tính dâm đãng, tham ô, gắp lửa bỏ tay người... Một con chó tốt như thế đáng lẽ phải được hưởng hạnh phúc mà trái lại gần hết cả cuộc đời lại trầm luân, lưu lạc!

 

Phong cách sáng tác của nhà văn tài năng Ma Văn Kháng vẫn tiếp tục phát huy thế mạnh trong tiểu thuyết này, chẳng hạn cái duyên khắc họa tính cách nhân vật qua ngoại hình, sử dụng ngôn ngữ nửa trực tiếp làm tăng sự đồng cảm của người đọc, những nhận xét đầy giá trị triết lí nhân sinh, những trang văn miêu tả thiên nhiên thấm đẫm chất thơ và thổi vào thiên nhiên một đời sống tâm hồn khiến người đọc có cảm giác thiên nhiên trong tác phẩm của Ông cũng là một nhân vật...

 

CAĐ



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Một con chó tốt đáng lẽ phải được hưởng hạnh phúc mà trái lại gần hết cả cuộc đời lại trầm luân, lưu lạc!

Xem tiếp

Xem thêm

Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè